July nhìn Niệm Khiết với ánh mắt căm ghét rồi lớn tiếng hỏi.
“Là cô lấy đúng không ? Vừa nãy tôi vừa gặp cô ở cửa phòng, thấy tôi vào đây cô cũng đi theo vào, bây giờ chiếc nhẫn tôi vừa mới để ở đây mất rồi, cô đã lấy nó đúng không ?”
Niệm Khiết hoang mang không hiểu gì liền giải thích.
“Tôi không có, tôi vừa vào đây thôi, tôi không có lấy bất cứ thứ gì cả ?”
“Cô nói dối, ở đây chỉ có tôi và cô vào, không phải cô lấy thì ai chứ ?”
“Tôi thật sự không có”
July càng vô lý hơn liền siết chặt tay kéo Niệm Khiết ra ngoài muốn đưa cô ấy đến gặp quản lí tố cáo.
“Mau đi theo tôi, tôi đến chỗ quản lí của cô để tố cáo mới được”
Niệm Khiết vùng vẫy muốn thoát ra nhưng không được, cô ấy chỉ có thể liên tục cầu xin July nghe cô ấy giải thích.
“Tôi thật sự không có lấy đồ của cô, tôi thật sự không có, cô nghe tôi giải thích đã……..”
Vừa ra đến ngoài đã gặp Tần Thiếu Nhiên đi đến, anh vội vàng đi đến gạt tay July ra.
“July em làm gì vậy ? Sao lại kéo cô ấy đi như vậy ?”
“Anh Thiếu Nhiên, anh giải quyết cho em đi, cô ta ăn cắp đồ của em”
Tần Thiếu Nhiên nghi hoặc nhìn Niệm Khiết, còn cô ấy chỉ có thể biết lắc đầu phản bác.
“Tôi không có”
“Ở đó chỉ có tôi và cô đi vào, chiếc nhẫn của tôi mất chẳng lẽ là nó tự
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nguoc-chieu-gio-den-ben-canh-em/2878091/chuong-23.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.