Lăng Nghiên và Lưu Viễn từ khi trở về vẫn luôn cùng nhau đi chơi rất nhiều nơi, Lưu Viễn cũng không quên lời hứa giúp Nhậm Nhã Lâm nên cùng Lăng Nghiên đi tìm nguyên liệu làm đồ cho cô ấy.
“Lần trước anh hứa giúp Lâm Lâm làm đồ vậy anh đã tìm được ý tưởng chưa?”
“Anh đã vẽ xong bản thiết kế rồi, lần này anh muốn tìm một vài nguyên liệu để làm ghim cài áo”
“Ghim cài sao? Sao anh lại muốn làm ghim cài áo?”
“Anh suy nghĩ rất nhiều thứ cũng không biết nên làm gì, vòng tay và dây chuyền thì cũng không có gì đặc biệt, nhưng lần trước anh có nhớ đến việc một người bạn đã từng tặng ghim cài áo cho con gái, và cô bé vô cùng thích không những thế còn luôn mang theo bên mình”
Nói xong anh còn không quên mang bản thiết kế ra cho Lăng Nghiên xem. Lăng Nghiên cầm lấy bản vẽ thì mỉm cười khen ngợi.
“Tinh tế và đơn giản, rất phù hợp với Tiểu Khả, đúng là rất đẹp”
“Anh là ai chứ? Nhà thiết kế tài năng mà”
“Biết rồi, anh đúng là………”
Trong lúc họ nói chuyện thì vô tình phía sau có tiếng gọi quen thuộc. Hoá ra là Âu Dương Việt đang đi mua đồ thì vô tình nhìn thấy Lăng Nghiên.
“Nghiên Nghiên, là chị sao?”
Lăng Nghiên lặng người, cơ thể như đông cứng không muốn quay lại nhưng người đó lại cố chấp chạy đến trước mặt cô.
“Là chị thật rồi, chị quay về rồi”
Lăng Nghiên lãng tránh, Lưu Viễn thấy Âu Dương Việt che
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nguoc-chieu-gio-den-ben-canh-em/2878000/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.