Sau khi được cấp cứu Nhậm Nhã Lâm được xác định đã không còn gì đáng ngại, nhưng Lục Thành vì bị thương ở tay nên để lại di chứng khiến bản thân anh ấy sau này sẽ không thể cầm dao phẫu thuật được nữa.
Trong phòng bệnh Lục Thành đã tỉnh lại từ trước liền căn dặn mọi người.
“Chuyện về cánh tay của con mong mọi không để cho Lâm Lâm biết”
Lục phu nhân lo lắng hỏi con trai.
“Vậy sau này con định như thế nào?”
“Con cần mẹ giúp con hai việc”
“Con muốn làm gì?”
“Thứ nhất, mẹ giúp con ngồi vào vị trí cấp cao ở Lục thị, con muốn quay về công ty”
Nghe được lời này mọi người trong Lục gia ai cũng bất ngờ.
“Anh, anh nói thật chứ?”
“Vậy thì hay quá rồi, ông nhất định sẽ bảo mẹ con chuẩn bị một chức vụ tốt cho con”
“Còn chuẩn bị gì chứ? Mẹ con giữ chức chủ tịch này chính là để cho con, chỉ cần con quay về thì lập tức sẽ ngồi vào chức chủ tịch”
“Bà nội con nói đúng, mẹ vì con mới ngồi trên vị trí này lâu như vậy cũng chỉ mong một ngày con quay lại rồi giao nó lại cho con”
“Con không cần chức chủ tịch, con chỉ cần chức vụ tổng giám đốc”
“Được, con muốn thế nào mẹ cũng đồng ý”
Tin vui này của Lục Thành làm cho mọi người vui mừng, sau khi mọi người rời đi Lục Thành đã giữ Lục phu nhân ở lại.
“Mẹ, con có vài việc muốn nói”
Lục phu nhân ngạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nguoc-chieu-gio-den-ben-canh-em/2877985/chuong-74.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.