“Con không muốn thành hôn với Hạ Lâm Vũ” Lăng Vân Ca hừ lạnh. Mẫu thân nàng đúng là tìm đủ mọi cách nâng danh vọng cho gia tộc mình, đến hôn sự của con gái cũng không tha. Mẫu thân Lăng Vân Ca hay còn gọi là Lan phi Hạ Linh Lan – con gái út của lại bộ thượng thư Hạ Kính Sâm. Trước khi tiến cũng bà cũng từng là một trong tứ đại tài nữ thời đó. Điều khiến Lan phi căm hận nhất là dù bản thân có cố gắng đến mấy nhưng tất cả từ tài năng sắc đẹp hay người mình yêu đều không bằng với Hoa phi Vân Tịnh Nguyệt. Mang theo sự căm ghét và đố kị đó, không chỉ hãm hại chết người phụ hoàng yêu nhất còn xúi giục Lăng Vân Hạo hại con gái nàng phải tàn phế ngu ngốc cả đời. Nhưng cho dù làm tất cả mọi chuyện này mẫu phi cũng không chiếm được tình yêu của phụ hoàng nàng, thậm chí còn bị ông điều tra ra mà phạt nặng một trận. Nếu không nể mặt Hạ Kính Sâm trung thần góp không ít công sức cho quốc gia, mẫu phi nàng đã sớm bị biếm vào lãnh cung rồi.
Lăng Vân Ca rất ghét người mẹ này. Vì sự đố kị ngu ngốc của bà ta mà phụ hoàng chưa bao giờ cho nàng một sắc mặt tốt. Nhưng nàng càng căm ghét nha đầu phế vật Lăng Vân Trúc hơn. Sao ả thành ra như thế vẫn được sự thương yêu của phụ hoàng, hơn nữa còn được gả cho đệ nhất mỹ nam nhân Lãnh Thần Phong nữa chứ. Nói thật, nàng không can tâm. (Tử Y: Ầy, mẹ con
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113474/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.