Thời điểm Nguyệt Liên vận khởi khí công (aka hấp thu linh lực) cũng cảm nhận được trong ổ rơm có thứ gì đó động đậy, không cần đoán cũng biết là “quả trứng nhỏ” kia rồi. Xem ra tiểu đản đản này biết sự hiện diện của cô. Nhưng điều đó không ảnh hưởng đến hứng thú của Nguyệt Liên với luồng khí mới mẻ đang không ngừng hấp thu vào cơ thể cô. Càng hấp thu gân cốt của cô càng thêm tê ngứa, rồi dần dần chuyển sang đau nhức. Nguyệt Liên cảm nhận được gân cốt của mình như được tái sinh lại một lần nữa, không khác nào phạt kinh tẩy tuỷ, cái sự đau đớn này không phải người thường có thể chấp nhận nổi nhưng với Nguyệt Liên thì chả có cảm giác gì. Một người một trứng cứ như vậy mà trải qua một đêm.
Huyền Minh trong lúc tu luyện cũng rảnh rỗi bỏ ra một chút thời gian để ý đến Nguyệt Liên. Biết nàng đang được sửa trị linh mạch, Huyền Minh cũng yên tâm hơn. Hắn đã quyết định sau khi phá xác sẽ mang nàng theo, mà như thế nàng không thể mãi là một tên phế vật được, chỉ có kẻ mạnh mới xứng đứng cạnh hắn, cho dù đó là linh thú hay nhân loại. Nhưng điều hắn ngạc nhiên là nàng có thể chịu được sự thống khổ khi sửa trị linh mạch. Hắn có thể thấy được trên trán nàng lấm tấm mồ hôi, điều này khẳng định thống khổ nàng phải chịu không nhỏ, nhưng mặt nàng vẫn bình thản như thế. Lúc đầu không thấy nhưng sau khi phóng tinh thần lực ra quan sát, hắn thấy nữ nhân này
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113471/chuong-64.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.