Lại đi thêm một hồi vẫn không thấy mối nguy hiểm kia xuất hiện, Nguyệt Liên quan sát sắc trời cũng không còn sớm, đành cắn răng tìm một hang động để trú tạm.
“Thấy rồi”
Nguyệt Liên may mắn trước khi trời tối tìm thấy một hang động khá sâu. Cô không tiến vào ngay mà chần chờ cảnh giác xung quanh. Không có khí tức nguy hiểm nào, xem ra hang động này an toàn. Nhưng để chắc chắn, trên tay cô vẫn cầm một thanh chuỷ thủ bằng bạc. Đây là thứ duy nhất cô tìm thấy trong ngực của thân thể này, thanh chuỷ thủ không bắt mắt nhưng chất lượng rất tốt, hơn nữa khi cô cầm vào lại có cảm giác quen thuộc. Nguyệt Liên chắc chắn đây không phải cảm giác khi cầm chuỷ thủ giết người của cô mà là cảm giác của thân thể hiện tại. Tiến vào rừng mà không có vũ khí, dù là kẻ đã trải qua nhiều sinh tử như Nguyệt Liên cũng không ngu xuẩn chịu chết đi tiếp, có thứ này là tăng thêm một phần bảo toàn tính mạng của cô.
Thật tiếc cho cái thân thể quá phế này, dù cô đã cố gắng không phát ra tiếng động, nhưng mặt đất lại trải đầy lá khô, khi tiến vào vẫn sẽ có vài tiếng xột xoạt nhỏ. Nếu là thân thể trước kia, Nguyệt Liên dù bước trên mảnh thuỷ tinh cũng sẽ không nghe ra tiếng động.
Đưa mắt quan sát trong hang động một hồi, ánh mắt Nguyệt Liên nhất thời dừng trước một cái ổ bằng rơm rõ to ở giữa động. Cô cẩn thận tiến lại nhìn. Vậy mà là có một quả trứng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113469/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.