“Vậy làm thế nào có thể mở ra Đan Thư?”
Lăng Vân Trúc trước nay chưa từng nghĩ mình sẽ vướng phải mớ phiền phức như vậy. Vốn một Liệt Hồng Hiên đã đủ khiến cô phải đau đầu, bây giờ lại biết thêm được chuyện tiền thế của mình. Thôi, biết làm sao được, một khi xác định vướng vào thì không thể rút ra, hơn nữa cô cũng không muốn bỏ không với kế hoạch chế tạo vũ khí nóng của mình.
Bởi vậy trước hết, cô phải mở ra được Đan Thư.
“Về chuyện này…” Khóe miệng Huyền Minh hơi cứng lại, ánh mắt lúng túng nhìn cô “Ta cũng không biết.”
“…”
Hắn không biết? HẮN VẬY MÀ KHÔNG BIẾTTTTT??? Có đùa cô hay không vậy? Nếu hắn không biết còn đưa Đan Thư cho cô làm cái gì, cô cũng đâu biết cách mở ra, có cầm cũng vô dụng.
Thế nên Lăng Vân Trúc hừ lạnh đem miếng ngọc giản thả lại cho Huyền Minh, ánh mắt lạnh lùng nói “Nếu đã không biết, thì đưa ta cũng vô dụng. Không nói nhiều nữa, mau đưa ta ra ngoài.”
Huyền Minh kéo lại tay Lăng Vân Trúc, thở dài “Tuy ta không biết cách mở, nhưng nàng sẽ biết sớm thôi”.
Nói đoạn hắn thả miếng ngọc giản trở về tay cô.
“Nói vòng vo nhiều lời” Thấy Huyền Minh không có ý thu hồi miếng ngọc giản, Lăng Vân Trúc đành cho miếng ngọc giản vào hà bao bên hông “Được rồi chứ? Hiện tại có thể cho ta ra ngoài chưa? Ta muốn đi tìm Phong.”
“Được” Huyền Minh thấy cô đem Đan Thư cất đi rồi thì mắt đầy ý cười
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113464/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.