Bữa ăn diễn ra nhanh chóng, Đông Phương Tuấn ngoài hỏi thêm chút tình huống sống hai năm qua của Liễu Hoàn Hoàn ra thì không còn nhắc thêm gì đến chuyện trị liệu cho Lăng Vân Trúc nữa. Hắn đích thân tiễn hai nàng xuống lầu, mắt khẽ liếc qua nơi góc khuất, đúng chỗ Lãnh Thần Phong và Lãnh Thần Dương ngồi đó, miệng hơi nhếch nhẹ một chút, như có như không đỡ lấy vai của Liễu Hoàn Hoàn, ánh mắt dịu dàng cực điểm.
“Khả Nhi, Tuyền Cơ, hai muội dù thế nào cũng như người thân của ta, nếu gặp chuyện gì cần giúp đỡ nhất định phải nói cho huynh biết, huynh nhất định sẽ tận lực giúp đỡ hai muội”
“Đông Phương huynh, ý tốt của huynh ta và biểu tỷ xin nhận, được rồi, phu quân còn đang đợi, ta cùng biểu tỷ xin cáo từ” Lăng Vân Trúc cũng nhìn huynh đệ Lãnh gia, đặc biệt là cái mặt của Lãnh Thần Dương càng ngày càng trầm lãnh, ánh mắt dán chặt nơi tay đặt trên vai biểu tỷ của Đông Phương Tuấn, như hận không thể băm vằm cái tay đó thành thịt nát vậy, thầm nghĩ không nên nán lại thêm nữa, nếu không rắc rối sẽ xảy ra a.
“Vậy hai muội đi cẩn thận, đặc biệt là muội đó Tuyền Cơ, chân muội bất tiện, ta vẫn khuyên muội cùng ta đi gặp người đó, chân muội chữa khỏi thì Khả Nhi cũng sẽ vui vẻ hơn đúng chứ? Muội cứ suy nghĩ thêm đi”
“Được rồi, muội sẽ suy nghĩ. Cáo từ” Hừ hừ, ngươi là sợ ta gây phiền phức cho người trong mộng của ngươi đi, còn bày đặt văn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113451/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.