“Cái đó… xin lỗi huynh, ta thật không muốn gạt huynh, ta hồi nhỏ trí nhớ rất kém nên không thể nhớ mình đã nói cái gì” Liễu Hoàn Hoàn vẻ mặt hối lỗi nhìn Đông Phương Tuấn. Thật là, nếu nàng nhớ được thì tốt rồi, như thế giữa nàng và hắn cũng không có tình huống khó xử như vậy.
“Vậy sao?” Quả nhiên là nàng đã quên. Trong lòng Đông Phương Tuấn đậm tràn mất mát. Bất quá không sao, nàng không nhớ, hắn sẽ nhắc lại cho nàng nhớ.
Lăng Vân Trúc ở ngoài nghe tới đây thì đưa tay bóp trán. Không xong a. Nàng biết ngay cái tên kia vẫn còn vương vẫn biểu tỷ mà. Người ta nói trong còn chưa rõ ngoài ngõ đã tỏ, trong cuộc u mê ngoài cuộc tỉnh táo, từ lúc Đông Phương Tuấn gặp biểu tỷ, cái ánh mắt ôn nhu đến tận cốt tủy kia sao cô có thể nhìn không ra. Còn cái lời hứa kia biểu tỷ có thể đã quên nhưng Vân Trúc thì nhớ rõ mồn một. Biểu tỷ hồi đó đối với Đông Phương Tuấn như gà mẹ bảo hộ con, ngày hắn cùng ba mẹ sang Mĩ chữa bệnh nàng còn khóc lóc ỉ ôi không cho hắn đi, còn nói chỉ cần hắn ở lại thì sau này nàng lớn lên sẽ gả cho hắn. Có điều lúc ấy Đông Phương Tuấn không thể không đi, chỉ có cách dỗ biểu tỷ rằng bản thân sẽ rất nhanh bình phục trở về, đến lúc đó biểu tỷ phải nhớ gả cho hắn, biểu tỷ không níu kéo được người chỉ có thể gật đầu. Ai, giờ thì hay rồi, mặc dù cả hai đã cùng đến một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113439/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.