Nam nữ nên duyên sự như cố
Kết thành đăng hoa thả dòng trôi
Đèn hoa chưa tắt tình còn giữ
Niên kiếp thay đổi tình có phôi?
Hễ là người trụ ở kinh thành Lãnh Ngân quốc thì không ai không biết bài thơ này, đặc biệt là trong dịp hội Hoa Đăng bốn năm một lần, nhiều đôi nam thanh nữ tú đều dùng bài thơ này thay cho lời chào hỏi, cũng là thay cho lời mời cùng nhau đến hồ Lam Dạ thả đèn hoa.
Kinh thành có hội này kể ra cũng từ một cố sự mà thành.
Nghe nói hơn ngàn năm trước tại hồ Lam Dạ, lúc ấy thời điểm Lãnh Ngân quốc lạnh nhất trong lịch sử, cả kinh thành bị bao bọc bởi lớp tuyết trắng xóa, mặt hồ Lam Dạ đều kết thành lớp băng dày, thế nhưng ở giữa mặt hồ ấy lại bất ngờ mọc một đóa Lam Liên phát sáng tuyệt đẹp, cho dù tuyết rơi liên tục nhưng không cách nào chạm tới cánh hoa của nó.
Mọi người thấy đóa Lam Liên kì lạ này liền khẳng định không phải vật phàm, không ít kẻ nổ lòng tham muốn có được nên cho người đi hái, nhưng lại không ai có thể tiếp cận được Lam Liên, bởi chỉ cần tới gần nó sẽ lập tức bị khí tức bao quanh nó chấn bay ra ngoài.
Rồi một ngày thời điểm lạnh nhất ấy cũng qua đi, băng tuyết đã tan hết, Lam Liên vẫn một mình tỏa sáng giữa hồ Lam Dạ. Thế nhưng vào trong một tối, có chàng thư sinh tên Thuấn Nhan, bởi thi công danh không đỗ, gia cảnh lại nghèo không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113434/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.