“Hoàng đại nhân đây là muốn làm khó ta sao?” Lăng Vân Trúc bước lên cao đài, đứng đối diện Hoàng Vĩnh Uy, ngữ khí lạnh thêm vài phần “Ngài đang mắc sai lầm lớn đây!”
Hoàng Vĩnh Uy nhíu mày một chút, sau đó trầm giọng nói:
“Mời công tử về Hoàng phủ trước, chúng ta sẽ từ từ nói chuyện sau”
.
Hoàng phủ
“Mời công tử ngồi, cho hỏi danh tính của ngài” Hoàng Vĩnh Uy tại vị của mình, mời Lăng Vân Trúc ngồi xuống, Liễu Hoàn Hoàn cùng Hoàng Lữ Yên thì đứng bên cạnh ông.
“Tại hạ là Vân Tuyền Cơ” Lăng Vân Trúc trầm ổn đáp, sắc mặt bình thản như chưa có chuyện gì xảy ra. Tuy nhiên bởi cô đeo đấu lạp nên ba người kia không thể thấy.
“Vân công tử, giờ ngài có thế nói lí do vì sao không muốn thú nhi nữ nhà ta không?” Lời Hoàng Vình Uy mang bảy phần nghi hoặc, ba phần nhún nhường. Với khí chất của vị bạch y công tử này ông nghỉ thân phận y cũng không tầm thường.
“Không giấu gì đại nhân, ta năm nay mới có mười bốn tuổi, kém Hoàng tiểu thư hai tuổi. Chồng ít tuổi hơn vợ làm sao được?” Lăng Vân Trúc mặt không đỏ tim không loạn bịa ra cái lí do. Chồng ít tuổi hơn vợ làm sao được?” Lăng Vân Trúc mặt không đỏ tim không loạn bịa ra cái lí do bách phát bách trúng. Ở hiện đại chồng ít tuổi hơn vợ thì không hiếm lạ, nhưng cổ đại thì khác, ảnh hưởng không chỉ đến danh dự mà còn trở thành trò cười cho thiên hạ. “Còn nữa,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113427/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.