“Vị cô nương này” Một giọng nam trầm vang lên bên tai Vân Trúc, khiến cô từ trong suy nghĩ hồi thần lại. Cô thầm quan sát chủ nhân của giọng nói kia. Gương mạo anh tuấn, dáng người cao lớn, kết hợp thân trường lam bào gấm sắc, mang theo phong thái ôn nhu nho nhã của một thư sinh, khiến người ta nhìn vào đều nảy sinh ý muốn kết làm bằng hữu. Có điều, theo cô thấy, nam nhân này, không giống vẻ bề ngoài.
Trong lúc Vân Trúc đánh giá Liệt Hồng Tuân, hắn cũng đồng thời đánh giá cô. Ngũ quan tinh xảo như tranh vẽ, khí chất cao ngạo, lại có chút thong dong tiêu sái không giống người trần, tựa như tiên tử tọa lạc trần gian. Nàng, quả nhiên đặc biệt.
“Công tử gọi ta?”
“Trên phố đông người qua lại, cô nương hình như chân không được tốt, ở nơi nay một mình chỉ sợ sẽ gặp nguy hiểm. Không biết tại hạ có thể làm bạn cùng cô nương không?”
Hắn vốn ở trên lầu hai tửu lâu cách nơi này khoảng chục bước chân, trong lúc lơ đãng nhìn qua cửa sổ thì thấy nàng một mình giữa đường phố, hắn cũng để ý vài nam nhân có ý định tiếp cận nàng. Nàng thân bạch y mảnh mai ngồi trên chiếc ghế kì lạ, hắn đoán là nàng không biết võ công, chân cũng không thể động, trong lòng tự dâng cảm giác chua xót, bởi vậy mới lại chỗ nàng, giúp nàng tránh khỏi đám nam nhân kia.
Ai ngờ khi tới gần nàng hắn mới phát hiện nàng không đơn giản. Nàng không hề yếu nhược như vẻ bề ngoài, là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-nang-vuong-phi/2113425/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.