Rất may là trong Tàng giới chỉ còn có y phục có thể mặc được. Sở Thiên lấy ngay ra một bộ, nhanh chóng mặc vào.
Từ chỗ gã đứng đến hàng rào có khoảng cách rất xa, nên khi Đạt Mã Nhĩ cùng các ma pháp sư kéo đến tế đàn, thì Sở Thiên đã khôi phục lại dáng vẻ đạo mạo như trước. Ở dưới tế đàn, các chiến mã tuy còn rất yếu ớt, nhưng chúng đã bắt đầu lấy lại tinh thần. Hiển nhiên, Sở Thiên lại một lần nữa lập được đại công!
Trong lòng thì vô cùng đắc ý, nhưng ngoài mặt lại ngang nhiên, bình thản nhìn hơn nghìn ma pháp sư đang đứng trước tế đàn đang giương ánh mắt tôn trọng và kính úy nhìn gã. Sở Thiên liền nói với Đạt Mã Nhĩ đang vội vội vàng vàng bước lên tế đàn: "Bọn chiến mã không còn vấn đề gì nữa rồi phải không?"
"Không còn vấn đề gì nữa, à à, đều khỏe lên hết cả!" Đạt Mã Nhĩ hưng phấn đến nỗi mặt đỏ hồng. Cuối cùng thì cũng hoàn thành một chuyện lớn. Mười vạn thớt chiến mã đều khôi phục, mạnh khỏe, bệ hạ nhất định cao hứng, vị trí ma pháp đại thần khẳng định được giữ vững, cảm tạ Phất Lạp Địch Nặc bá tước! Nghĩ đến điều này, Đạt Mã Nhĩ bèn bước lên phía trước, nhẹ phủi phủi y phục vừa mới thay của Sở Thiên, giống như trên đó có chút ám khói vậy, miệng thì cung kính nói: "Không hổ là đệ tử của thánh tế ty, chỉ lắc đầu động tay là giải quyết được nỗi ưu phiền của cả đế quốc. Thanh thế vừa rồi, một đại ma
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/172372/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.