Tư Ðặc Ân nói xong câu đó, chậm rãi nhấc Phán Quyết đao lên, "Khố Khoa Kỳ, bây giờ ta có thể cứu ngươi được rồi! Lấy danh dự của ta...."
"Tư Ðặc Ân Phán Quyết lĩnh vưc của ngươi có thể nhanh hƠn cửu trọng Thần lực Sao?"
Khố Khoa Kỳ hét lớn, bây giờ hắn không cần quan tâm Tư Đặc Ân là ai, "Ngươi ở lại càng Tốt, lại đây! Tự Sát trên Trật Tự Thư của ta, nếu không ta sẽ giết Kiệt Khắc Tốn!"
Nói Xong, hắn giơ cao cánh tay, Kiệt Khắc Tốn bị treo lên trên
"Không được cử động!" SỞ Thiên cuối cũng cùng bình tĩnh lại, vội vàng hét lớn.
"Ngươi nói thì có nghĩa lý gì? Tư Ðặc Ân, lại đây!" Khố Khoa Kỳ nhấc chân, quán chú cửu trọng Thần lực, hắn dậm mạnh chân xuống
Ầm ầm!
Bố Lôi Trạch rung lên, "Nghe rõ chưa, lại đây!"
Nhưng đúng lúc này, dưới chân Khố Khoa Kỳ có giọng nói tức giận, "Ai Vậy? Lại làm Phiền giấc ngủ của ta, ông chủ đã dặn rồi, không được làm phiện khi ta đang ngủ!"
A Tư Nặc, hắn đã tỉnh ngủ rồi!
"Ai, ra đây mau!" Khố Khoa Kỳ kinh ngạc, cửu trọng Thần Lực của hắn, không thể cảm nhận được người nào đang ở dưới chân.
A Tư Nặc bò từ dưới đất lên, ngáp một cái, ngạc nhiên nhìn bốn phía, "Ðây, đây là..."
"Con mẹ nó, thì ra là một thằng ngu!" Khố Khoa Kỳ bị bộ dạng đần độn của A Tư Nặc làm cho tức giận, hắn dậm chân mạnh hƠn, đá A Tư Nặc một cái khiến hắn lảo đào, "Cút!"
Tư Nặc không ngờ được, nên ngã Xuống đất, nhưng hắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640997/chuong-624.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.