Sở Thiên đi đến bên cạnh hài cốt vong linh mà Tiểu Bạch chỉ, nhìn qua, lòng ngy lập tức có chút bất nhẫn, tuy rằng hắn đã biến thành vong linh, nhưng dung mạo và hình thể vẫn không có quá nhiều thay đổi, nửa thân trên là người vạm vỡ cơ bắp cuồn cuộn, nửa dưới là đuôi cá vảy màu vàng, có điều đuôi của hắn có chút khác biệt với Mỹ Nhân Ngư, ở phần vây lưng lại có thêm hai hàng xương gai sắc nhọn.
"Đây là xương gai chỉ có ở những nam nhân ngư." Tiểu Bạch vừa giải thích, vừa búng vào hai hàng xương gai đó, chỉ thấy vảy tinh vân màu vàng tối trong xương gai, tổng cộng có ba chiếc, xếp thẳng hàng, "Đây, đây là tiêu chí của vương tộc nam nhân ngư."
Sở Thiên vừa nghe, trong lòng lại nhen hóm một tia hải yêu vọng, "Đây chỉ là tiêu chí của vương tộc nhân ngư, không nhất định là Vưu Nhân a."
Tiểu Bạch lắc đầu cười khổ: "Kiệt Khắc Tốn, ngươi nói đi!"
Con gấu trúc béo bĩu môi, "ta nói cái gì đây, Phất Lạp Địch Nặc, ngươi tìm Hải vương đến nhận diện, xem thử là biết rồi, bọn họ chắc chắn là không thể nhận nhầm được."
"Cũng chỉ có thể như vậy thôi, A Mạt Kỳ, ngươi đi Biển Cấm tìm La Đức Mạn tới đây, đừng kinh động đến biểu tỷ."
Sở Thiên thu nhặt những hài cốt còn lại nhét vào trong giới chỉ, chỉ để lại một bộ của Vưu Nhân bên ngoài. Còn may, bên trong không phát hiện ra hài cốt của nữ thần Vận Mệnh và Đại Địa Nữ Thần, xem ra Sáng Thế mẫu thần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640965/chuong-592.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.