Sở Thiên cười nhạt: "Long Thần đời thứ ba, long tộc bí điển ghi chép rằng, hắn không thể cân đối được lực lượng thời không, trên mặt có vết chấm hai màu xanh tím, vì vậy quanh năm phải mang mũ."
"trong thần chú mở long tộc bí điển, câu thứ ba là gì?" Toản Địa Long hoảng loạn hỏi
Sở Thiên thấp giọng niệm câu thần chú
"Đường Ni có mấy đứa con, đứa cuối cùng là ai…" Toản Địa Long hỏi hết câu này đến câu khác, hỏi không ngừng, đều là những bí mật của Long tộc, những Sở Thiên có trí nhớ của Tư Tháp Đức Mại Nhĩ, dễ dàng đối đáp trôi chảy.
Sở Thiên xoa hai tay, cười nói: "ngươi cần ta chứng minh điều gì? Hả? Chuyện Liệt không long ấn hợp nhất, tạo thành khẩu quyết của đường hầm không gian, ngươi có muốn nghe không?"
"không dám, không dám, bí mật đó chỉ có lịch đại long thần mới được nghe!" Lão Toản Địa Long kính sợ nói, sau đó phủ phục trên mặt đấy "Tộc trưởng nhánh Toản Địa Long Phất Lai, vốn bị thất lạc khỏi long tộc, xin bái kiến Long Thần! Phu nhân à, mau lại đây, Long Thần miện hạ giá lâm"
Sở Thiên đẩy Kinh Cức Long Hoàn trên đầu, trong lòng kiêu hãnh hết sức, làm Long Thần lâu như vậy rồi, đến hôm nay mới biết lợi thế của nó
Long Tộc rất nghiêm ngặt, bà vợ của Phất Lai dù đang ngồi bên đứa con sắp chết, cũng không dám chậm trễ trước Long Thần, bà ta cũng sợ hãi quỳ phục dưới chân Sở Thiên, không thèm quan tâm đến những thi thể thối rữa nằm dưới chân
Nhìn cặp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640939/chuong-566.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.