Đi trên đường, Sở Thiên cảm thấy thương cho biểu tỷ của mình, bản thân đã bị bệnh nặng, phần lớn nhân tộc thất hải đều đã bị nhiễm bệnh, nhưng cô ta bây giờ không những không chăm sóc bản thân, mà còn phải lo lắng cho sự an toàn của Biển Cấm.
Tại sao như vậy, nguyên nhân rất đơn giản, cứ nhìn hai người mà Mỹ Nhân Ngư bảo Sở Thiên chữa bệnh trước là biết. Nói về thân phận, Mai Lệ Nhĩ và Sa Lỗ, bọn chúng đều không bằng La Đức Mạn, nhưng được quyền chữa trị trước, có lẽ nguyên nhân là vì một người là công chúa của bắc hải băng dương, một người là vương tử của vô tận chi hải.
Làm quân vương quả thật không dễ, làm nữ vương lại càng không dễ! Sở Thiên lại thở dài, người hầu cũng đã đưa Sở Thiên đến thiên điện Phương tiêm tháp.
Trong số thí thần thất hải chỉ có Tô Sách Na và Mai Lệ Nhĩ ở đó, Sa Lỗ cũng không ở đó.
Sở Thiên vừa thấy Mai Lệ Nhĩ, không khỏi sửng sốt, bởi vì bên ngoài Mai Lệ Nhĩ không có gì bất thường, tinh thần chỉ hơi uể oải, không có dáng dấp mang bệnh như La Đức Mạn.
"bái kiến Long Thần miện hạ!" Mai Lệ Nhĩ thi lễ.
Tô Sách Na và Sở Thiên đã quen biết nhau, bà ta đem tới cho Sở Thiên một cái ghế, cười nói: "Để ta báo với cô gia ngươi và A Mạt Kỳ miện hạ đến rồi. Tiểu bảo bối Khách Thu Sa không đến sao? Quả thật ta rất nhớ tiểu tử này." Nguồn tại http://Truyện FULL
"Ha ha, tiểu tử đó và Mạt Khắc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640933/chuong-560.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.