Không khí có chút gượng gạo, Sở Thiên và Mỹ Nhân Ngư đứng bên cạnh nhau, tiểu Sở Viêm kêu cả cha cả mẹ, thể hiện rõ ràng như là một gia đình hạnh phúc có ba người, nhưng Trương Bá Luân lúc này lại đến tỏ tình, nếu như là những hoa hoa công tử mặt mỏng một chút, đã xấu hổ không chịu nổi rồi, nhưng Trương Bá Luân thì không.
Nam thần phải như Trương Bá Luân, câu nói này không phải nói chơi
Khẽ ho một tiếng, Trương Bá Luân từ trong giới chỉ tùy thân lấy ra một bó hoa Hải La, khom lưng đưa tới trước mặt của Mỹ Nhân Ngư, "Hải Vương bệ hạ, cũng chỉ có hoa Hải La này mới có thể tô điểm thêm cho dung mạo tuyệt mỹ của nàng!"
"Thối!" Sở Thiên còn chưa lên tiếng, Sở Viêm đã há miệng mắng lớn, "Mẹ không thích hoa, mặt trắng, cút!"
"Hà hà! Chú nhóc này thật đáng yêu!" Trương Bá Luân cười nhàn nhạt, không để ý đến lời nhục mạ của Sở Viêm, lại đưa hoa Hải La đến gần thêm một chút nữa
Bốp!
Mỹ Nhân Ngư cau mày đánh rơi bó hoa trong tay Trương Bá Luân, lạnh lùng nói: "Mạt Khắc Nhĩ đã nói rồi, ta không thích những thứ này!"
"Nếu như Hải Vương không thích, vậy thì cứ để nó theo gió bay đi!" Trương Bá Luân giơ tay ném đi, để bó hoa Hải La tung bay khắp trời, thoáng chốc, trên đầu mọi người liền xuất hiện một trận mưa hoa
Trương Bá Luân ngẩng mặt nhìn những đóa hoa đang rơi lả tả, cảm thán nói: "Vùng sương trắng Tây Hải được tôn là nơi phong cảnh hàng đầu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640914/chuong-541.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.