Sau một lát, bên ngoài Tiếp Nguyệt Tháp vẫn không có động tĩnh gì, Sở Thiên không kìm được phải đi đến lỗ hổng đến nhìn ra ngoài.
Nữ thần tại thượng! Sở Thiên hết sức kinh ngạc, bởi vì người đầu tiên hắn nhìn thấy, chính là Bố Lai Ân Đặc mình đầy thương tích, nhưng vẫn ngạo nghễ đứng trên không trung!
Vĩnh Hằng Thần Vương không bại trận.
Vậy Đại Địa Phụ Thần đâu? sở Thiên vội vàng tìm khắp nơi, gần phía Bố Lai Ân Đặc không có người, ngay cả Bác Đức và Khảm Phổ cũng không biết đã đi đâu. Bỗng nhiên, Sở Thiên nghe thấy trên đầu phát ra tiếng thở dốc, ngước đầu lên nhìn, thì ra Đại Địa Phụ Thần đang dính trên tường của Tiếp Nguyệt Tháp, một tay cầm Thần Giới Cự Kiếm, một tay khác lại cầm một vật gì đó màu ngân sắc, nhìn không rõ làm bằng chất liệu gì, đây có là lẽ thứ mà hắn dùng để khắc chế Bố Lai Ân Đặc.
Bác Đức bay đến bên cạnh Sở Thiên, đôi mắt của nàng sắc bén, quan sát một vòng xung quanh, rồi nói: "Phất Lạp Địch Nặc, Sắt Mông Đức và bọn Khảm Phổ bị sóng thần lực lan đến, đẩy rơi vào biển rồi!"
"Ngươi xem trạng thái của Bố Lai Ân Đặc thế nào? Sở Thiên vội nói.
"Khó nói lắm!" Bác Đức lắc đầu, "Ta vẫn không thể nhìn xuyên qua tầng quang thuẫn bảo vệ linh hồn hắn, xem bộ dạng của hắn hiện tại, có lẽ đã bị trọng thương, nhưng không đến nỗi phải chết!"
Nghe Bác Đức nói vậy, Sở Thiên đã đánh tan ý nghĩ đi kiếm tiện nghi của mình.
Lúc này Đặng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640906/chuong-533.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.