Trên khuôn mặt cao ngạo của Sắt Mông Đức phủ lên hàn sương, hai tay đã khép vào trong tay áo, nhìn ống tay rung động thì có thể biết, bà ta đang ngầm vận thần lực, có điều bị hạn chế bới cấm cố của Tiếp Nguyệt Tháp, thần lực vận hành không được thông suốt.
Đại Địa Phụ Thần cũng nhíu mày lại, câu nói vừa rồi của Sở Thiên quả thực là quá cuồng vọng, "Nhạc phụ của ta, chủ nhân của ngươi thế nào?" Nói trắng ra thì chẳng còn ý nào khác ngoài: Sắt Mông Đức ngươi chỉ là một kẻ con chó giữ nhà của ta mà thôi, không có tư cách sủa nhiều với chủ nhân.
Sắt Mông Đức thừa biết nhạc phụ của Sở Thiên nhắc đến là ai, ngày trước khi Ái Lệ Ti ở trước mặt mọi người tuyên bố gả cho Sở Thiên, bốn vị Thái Thẩn Cự Lực có thể làm chứng, ai cũng không thể tìm ra được kẽ hở nào. Vì vậy Sắt Mông Đức giận dữ hừ một tiếng, đè nén cơn giận của mình nói: "Nghĩa phụ có thần dụ, ta không thể tiết lộ hành tung của lão nhân gia người!"
Đặng Khẳng cũng gật đầu nói: "Phất Lạp Địch Nặc, Sắt Mông Đức không hề gạt ngươi, cho dù là ta, cũng không thể nào biết được nơi hạ lạc của nghĩa phụ từ trong miệng bà ta!"
Quỷ mới biết ngươi là không biết thật hay không chịu nói! Sở Thiên thầm suy nghĩ, cười nói: "Vậy sức khỏe của lão nhân gia người vẫn tốt chứ?"
"Ha ha! Buồn cười, nghĩa phụ lão nhân gia người là Sáng Thế Thần, người có thần lực Sáng Thế cửu trùng, sức khỏe
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640903/chuong-530.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.