"Ngươi muốn nghiên cứu Phụ Thần?" xung quanh không có người ngoài, Bác Đức khẽ gật đầu với A Mạt Kỳ, nói với giọng vừa ngọt ngào vừa chua ngoa: "A Mạt Kỳ, ông chủ chàng đúng là không phải người tốt!"
A Mạt Kỳ nhăn mặt, "Sao ông chủ lại không phải người tốt?"
"Chàng không biết rồi, Phụ Thần của Thần tộc đa số là nữ. Ông chủ chàng muốn ta bắt một người về cho hắn nghiên cứu, đây có thể gọi là người tốt sao?" Bác Đức cười ha ha.
Sở Thiên bị Bác Đức chọc tức nhưng cũng chỉ có thể đứng đó nghe, vợ của huynh đệ là một loại phụ nữ khó đối phó nhất!
"Được rồi, không đùa với ngươi nữa!" Bác Đức chỉ lá chắn trên thành Mã Lệ Liên, "Tầng lá chắn này là do Thái Dương Thần phóng ra. Lá chắn được duy trì bới hàng trăm Phụ Thần, tuy giờ đã yếu đi nhiều nhưng vẫn có thể chặn được tầm nhìn của ta. Muốn ta bắt người thì ngươi phải đợi rồi!"
"Nhưng ta cũng không chắc chắn sẽ bắt được cho ngươi. Phàm là Phụ Thần, thường thì đều là cao thủ chạy trốn và ẩn náu!"
Sở Thiên nghe vậy cũng không thúc giục Bác Đức, tĩnh tâm quan sát chiến sự.
Dưới sự chỉ đạo của Bào Uy Nhĩ và An Cát Lệ Na, đội quân Hải tộc tiến rất nhanh. Bên ngoài thành, có Kỵ Sĩ Đoàn Vinh Quang của Phất Lạp Địch Nặc dẫn đầu, đội quân bộ hàng vạn quân đang oanh kích lá chắn, tiêu hao sức mạnh của lá chắn từng chút từng chút một.
Nhìn sắc trời, đã là nửa đêm rồi, trận chiến đấu này có lẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640877/chuong-504.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.