Giữa hai tầng bảo vệ là một trận hỗn chiến.
Kỹ thuật chạy thoát thân của Sở Thiên quả thật là xuất chúng, Tầm Tội Sứ đuổi phía sau tức đến mắt long sòng sọc, nhưng vẫn không đuổi kịp.
Thỉnh thoảng đánh lén đối thủ một cái rồi Sở Thiên lại nheo mắt chạy mất.
"Hừm hừm, kẻ nào dám bắt nạt đồ đệ của lão nhân gia ta?!!" Thực Thần tay trái cầm chảo, tay phải cầm cái cán bột, hết khua đến đập đi ra.
Sở Thiên đã nghe thấy lời của Thực Thần qua đá liên lạc. Lúc này hắn chỉ còn biết cười khổ, hầu như mỗi lần đại chiến, chỉ cần lão đầu tử này lại xuất hiện là mọi thứ rối tung rối mù! Tính cách thích gây chuyện đấy không hiểu làm thế nào mà hắn sống đến mức "không thể kiểm chứng" nữa.
"Đừng có lo cho ta, đi giúp Phất Lạp Địch Nặc đi!" Cách Lý Phân quát, tuy sắc mặt không thay đổi nhưng hắn vẫn quan tâm cho người đã từng bón cháo cho tằng tổ phụ. Hắn vận khí đẩy Thực Thần bay đến nơi an toàn.
"Được, Phất Lạp Địch Nặc, ta đến giúp ngươi đây!" Thực Thần bay lại, mục tiêu, Thượng Vị Tầm Tội Sứ, "Tiểu tử, hãy xem tuyệt kỹ của lão nhân gia ta, Sự đói khát của Phất Lạp Địch Nặc!"
"Cút ra!"
Tầm Tội Sứ đang bị Sở Thiên đánh du kích, tức đến máu dồn lên não, thấy Thực Thần xông tới thì xuất quyền trong thứ khí thơm phảng phất.
Thực Thần vứt chảo và cây cán bột về phía Tầm Tội Sứ, né cú đấm của Tầm Tội Sứ, miệng còn hỏi: "Có thơm không?"
"Thơm… ngươi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640865/chuong-492.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.