"Trừ hai vị lão gia và Chu Lệ Á thẩm thẩm ra thì những người có Thần Lực đều đến cả!" Lỗ Tây Nạp nói: "Sắt Lâm Na thẩm thẩm biết… ủa? Sao thẩm lại ở đây?"
"An Cát Lệ Na miện hạ, người nhà ta đều ở đây cả rồi, an toàn không có gì đáng lo ngại. Hà hà, đến đây thì không làm phiền miện hạ nữa!" Sở Thiên cười hà hà đuổi An Cát Lệ Na đi. Dù thế nào thì hắn cũng sẽ không có nguy hiểm gì!
"Ngươi thật sự nỡ bỏ rơi tỷ tỷ sao?" An Cát Lệ Na giận dỗi bay đi.
"Đây không phải thẩm thẩm của ngươi! Đợi lát rồi nói. Có phải Sắt Lâm Na cũng đến rồi?" Sở Thiên vội vã hỏi.
"Đúng vậy, Sắt Lâm Na thẩm thẩm cũng đến rồi!" ánh mắt Lỗ Tây Nạp nhìn Sở Thiên và mỹ nhân ngư một cách quái lạ, nghĩ bụng, thúc thúc đổi tính từ hồi nào vậy? Không ngờ thân mật với người phụ nữ khác.
Lỗ Tây Nạp rất thông minh, không làm sáng tỏ mà chỉ nói tiếp: "A Mạt Kỳ lão đại hôm đó niết bàn trên Lạc Ưng Thạch, được Thần Sáng Thế ban phúc, có được khả năng tự do di chuyển trong không gian. Địa ngục tam huynh đệ đưa bọn ta về nhân gian, Sắt Lâm Na thẩm thẩm đoán là ông chủ bị rơi xuống Huyết Luyện Ngục, vì thế lệnh cho A Mạt Kỳ đưa những người có Thần Lực trong nhà đến tìm ông chủ!"
"A Mạt Kỳ có thể tự do di chuyển trong không gian?!" Sở Thiên mừng rỡ.
"Đúng vậy, Địch Á Lạc tiên sinh nói, khi A Mạt Kỳ lão đại niết bàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640837/chuong-464.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.