Nghe đến dược thiện do Sở Thiên làm, mắt mỹ nhân ngư bỗng sáng lên. Áp dụng phương pháp điều chế thuốc vào việc nêm gia vị, cộng với trình độ bản thân, ngoài ra lại có cả tay nghề thỉnh giáo từ Thực Thần, trình độ bếp núc của Sở đại thiếu gia tuy không đạt được cấp Thần Vương, chí ít cũng là cấp Chủ Thần.
"Không ngờ ngươi cũng có ngón nghề này!" mỹ nhân ngư không thể không khen một câu.
"Lão tử có nhiều nghề lắm!" Sở Thiên đột nhiên quỳ bên cạnh giường, cười: "Ngươi là đệ nhất mỹ nữ của Thú Thần tộc, vậy so với Nguyệt Thần thì… ai xinh đẹp hơn?"
Mỹ nhân ngư nghĩ bụng, hắn hỏi cái này làm gì vậy? Tên khốn này đâu phải người có hứng thú với sắc đẹp?!
"Ta nghĩ có lẽ là tương đương nhỉ?" Sở Thiên bỗng hỏi, "Có muốn đẹp hơn Nguyệt Thần không?"
Mỹ nhân ngư nhắm mắt lại mặc kệ Sở Thiên.
Sở Thiên thầm rủa, chết tiệt, nếu không phải vì Bố Lôi Trạch thì lão tử cũng không có hứng thú làm lành với con cá ngươi đâu!
Mỹ nhân ngư cũng đang nghĩ, Phất Lạp Địch Nặc gian tà xảo quyệt, lại không mê nữ sắc. Hắn hỏi như vậy chắc chắn có ý đồ khác.
"Ta muốn thương lượng với ngươi một chút thôi mà. Quê hương ta có câu "Nữ vi duyệt dĩ giả dung". Ý là điều khiến mọi phụ nữ vui chính là có sắc đẹp! À đúng rồi, Nguyệt Thần đã chết chưa?"
Mỹ nhân ngư không thích ứng được với nhịp tư duy của Sở Thiên, nghĩ một lúc rồi đáp: "Nguyệt Thần hơn ta hơn một vạn tuổi. Khi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640834/chuong-461.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.