A Mạt Kỳ ít nhiều đã đoán ra nguyên nhân Mã Lý Ngang chạy trốn, chỉ là trong lòng lúc đó vẫn nghi ngờ, khí tức mà ông chủ khi nâng cao Lưỡi đao Phán Quyếtlên khiến hắn có một cảm giác dễ chịu không nói ra lời, giống như một sự nối liền máu thịt khăng khít, giống như con cá gặp nước.
Mình vốn có cùng nguồn gốc với ông chủ, cùng dùng một cơ thể, cảm giác thân thiết cũng chẳng có gì kỳ lạ, A Mạt Kỳ vứt cảm giác kỳ lạ ấy ra khỏi đầu, nói với Sở Thiên suy đoán của mình.
"Mã Lý Ngang đã bị ta dọa chạy mất sao?" Sở Thiên chợt cảm thấy đắc ý, xem ra mình không kém Sa Khắc là bao nhiêu mà! Đương nhiên, không phải ngốc tử Sa Khắc, mà là người trước lúc biến thành kẻ ngốc ấy.
Ý niệm chợt động, Sở Thiên lại thoáng cảm thấy sợ hãi, thời gian ở Biểm Cấm đã có thể phần nào thấm được sự thù hận của Mỹ Nhân Ngư với Thần Hoàng.
Mặc kệ là con người hay thần tộc, lịch sử là do con người viết ra, năm đó bảy vị thần bao vây Phán Quyết Sơn, rốt cuộc ai đúng ai sai đã không thể nào khảo chứng, nhưng hiện nay là thiên hạ của Thú Thần, từ Phán Quyết Thần Điện mà Giáo Đình lập ra thì có thể nhìn ra, Tư Đặc Ân mới là tên phản nghịch trong quan niệm chủ yếu bây giờ! Những thần như Thất Hải Thú Thần Vương Vưu Nhân mới chính là anh hùng tiên phong lật đổ Thần Hoàng năm đó!
Lịch sử chính là như vậy, chỉ cần có quyền thế thì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640796/chuong-423.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.