Ở quận thủ phủ đệ Thiên Hải, Lôi Cát tận tình thể hiện tài phú của gia tộc Phan Mạt Tư, một bàn tiệc rượu đã hao tốn mấy vạn kim tệ.
Đáng tiếc không ai nhận lấy thịnh tình của hắn, Lạp Hi Đức đã làm Long Hoàng mấy nghìn năm, sơn hào hải vị đã ăn hết rồi, dĩ nhiên không có hứng thú với tiệc rượu của Lôi Cát, Đức Khố Lạp chỉ thích máu tươi, còn Sở Thiên lại không có nhu cầu lớn với chuyện ăn uống, vì vậy ba người này chỉ ăn uống qua loa vài miếng rồi thôi.
Lôi Cát im lặng quan sát, thấy hai vị lão nhân gia không có hứng thú, lập tức chuyển dời mục tiêu, đi nịnh hót A Mạt Kỳ.
A Mạt Kỳ liếc nhìn Lôi Cát một cái, thấy hắn đáng thương, nhếch miệng nói: "Đừng phí công sức cho việc ăn uống nữa, những món ăn của hai vị lão gia tử đều là do Thực Thần làm! Đầu bếp nhân loại không hợp nhãn họ đâu!"
Nói đến Thực Thần thì Lôi Cát không còn lời gì để nói nữa.
Tiệc rượu vừa lui đi, người của Lôi Cát phái đi đã trở về, "Quận thủ đại nhân, có tin tức rồi."
"Nhanh vậy sao?" Sở Thiên ngạc nhiên nói.
Người bẩm báo là một quan viên Khải Tát, dĩ nhiên đã nhìn thấy họa tượng của Sở Thiên, cung kính đáp: "Khởi bẩm Thần Vũ Vương, ở sân đấu giá trong thành Đan Lộ có hai người giống với miêu tả của ngài!"
Thành Đan Lộ, là tên mới của vương đô Thiên Hải, là Lôi Cát đặt tên. Theo như lời của Sắt Lâm Na, Đan Lộ là nhũ danh của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640790/chuong-417.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.