Phình! Sở Thiên sau khi bước ra khỏi tẩm cung của Bào Uy Nhĩ liền đẩy sầm cánh cửa lại. Sau đó vừa ngẩng mặt lên thì nhìn thấy La Đức Mạn đang lo lắng bất an ở đó.
"Vua ta thế nào rồi?" La Đức Mạn vội lao đến, túm cổ áo của Sở Thiên lên quát hỏi.
Sở Thiên gạt tay của La Đức Mạn ra, nhún vai cười nói: "Tự ngươi đi xem đi!" Dứt lời, Sở Thiên vững bước rời đi.
La Đức Mạn vội mở cửa xông vào, bên trong, Bào Uy Nhĩ đang lặng lẽ ngồi trên vương tọa của mình, hơi nghiêng người ra phía trước, khuỷu tay chống lên tay vịn của vương tọa, hai tay đan vào nhau, đôi mắt đẹp đang nhìn về bên ngoài, không biết đang nghĩ gì.
"Bệ hạ, có thành công không?"
Mỹ Nhân Ngư từ từ đứng dậy, nghiêm nghị gật đầu, "Thần Cách của phụ hoàng đã cải tạo cơ thể của ta, chỉ cần qua được pháp tắc nguyên tố tầng thứ sáu thì ta có thể trở thành Chủ Thần rồi!"
La Đức Mạn tuy đã nghĩ tới kết quả này, nhưng vẫn ngây người ra một hồi lâu, "Chỉ cần có thần cách, Phất Lạp Địch Nặc sẽ có thể tạo ra Chủ Thần! Chuyện này thật quá…"
La Đức Mạn gật đầu cười khổ, quả thực không biết nên hình dung thế nào, thần tích? Hay là vận may?
Mỹ Nhân Ngư xoa vầng trán mà đã bao năm nay chưa lúc nào được nhẹ nhàng sảng khoái như vậy, trầm giọng nói: "Lúc trước ta đã đánh giá quá thấp Phất Lạp Địch Nặc rồi!"
Nói rồi, Mỹ Nhân Ngư nghiêng người giơ tay lên, ngón tay thanh mảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640785/chuong-412.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.