Tửu lượng của Sở Thiên vốn dĩ đã không tốt, một vò rượu mạnh được hắn uống từng ngụm dưới gốc cây, mãi đến nửa ngày mới hết.
Tính thời gian, Mỹ Nhân Ngư có lẽ đã đến đón mình rồi, Sở Thiên tiện tay ném vò rượu đi, phủi y phục đứng dậy.
"Ngươi đã nghĩ ra cách chưa?" Thuấn đột nhiên xuất hiện sau lưng của Sở Thiên, nhìn thấy bộ dạng thoải mái của Sở Thiên mà cảm thấy kinh ngạc. Bạn đang xem tại Truyện FULL - thegioitruyen.com
"Đương nhiên là nghĩ ra rồi!" Sở Thiên cười ha hả nâng chiếc hộp nhỏ trong tay lên trên trời, rồi lớn tiếng gọi, "Bào Uy Nhĩ bệ hạ, đến lúc rồi!"
"Không cần gọi nữa, không gian này là ta tạo ra trong cấm chế của Bào Uy Nhĩ, tiếng của ngươi không truyền ra ngoài được đâu!" Thuấn cau mày nhìn Sở Thiên, trong lòng đang suy đoán làm thế nào hắn có thể mang chiếc hộp ra ngoài dưới con mắt của Bào Uy Nhĩ.
Sở Thiên nheo mắt lại, hỏi: "Thiếu chút nữa thì quên, ta nên gọi ngài là điện hạ, hay là miện hạ?"
Điện hạ, là cách xưng hô tôn kính với con người có chức nghiệp cường giả, còn miện hạ, chỉ có thần mới xứng đáng với cách gọi đó.
Thuấn cười khan vài tiếng, nhún vai nói: "Không Gian Thần Cách đang ở trong tay ngươi rồi, ta chỉ được Cáp Đạt Uy lão sư ban cho sức mạnh, ngươi vẫn gọi ta là điện hạ đi!"
"Uhm, Thuấn điện hạ!" Sở Thiên dùng lễ tiết của công hội đạo tặc tỏ lòng kính trọng với bậc tiền bối, sau đó cười nói: "Điện hạ bị nhốt ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640781/chuong-408.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.