Két két! Cánh cửa thủy tinh màu lam nhạt tự động mở ra, chỉ quét mắt nhìn tình hình bên trong Sở Thiên đã thất kinh.
Tuy miệng hắn vẫn gọi là lão đầu tử này, lão đầu tử nọ, nhưng diện mạo của Lạp Hi Đức không hề già nua, ngược lại còn ở trong bộ dạng thanh niên yêu khí ngút trời, nói về tuổi thọ của Cự Long, hắn cũng chưa phải ở độ tuổi già nua, nhiều nhất cũng chỉ tính là trung niên mà thôi.
Nhưng Lạp Hi Đức của hiện tại đang quay lưng về phía Sở Thiên, đứng trước cửa sổ, không cần nhìn chính diện, chỉ nhìn vào bóng lưng khom khom xuống và mái tóc phất phơ cũng có thể nhìn ra, con Cốt Long này đã ở trong bộ dạng của một lão Cốt Long rồi.
Từ khi tin Á Lợi Tư Thác Tư chiến tử ở Cực Địa Băng Nguyên truyền đến tai hắn. Lạp Hi Đức đã biến thành bộ dạng này.
Nghe thấy giọng của Sở Thiên, đầu vai của Lạp Hi Đức khẽ run lên, xoay vụt người lại, kỳ dị nhìn Sở Thiên, sau đó nhìn chăm chăm vào tiểu Sở Viêm có dung mạo có vài phần hao hao giống Sở Thiên, miệng không nói nên lời.
Lạp Hi Đức lúc này, nhìn còn có vẻ già nua hơn cả An Đông Ni ở Lạc Nhật sơn mạch, nếp nhăn chất chồng lên nhau, đôi mắt đục ngầu, râu vàng rũ rượi, nếu không phải làn da trắng nõn và cái bóng dáng năm xưa thì e rằng Sở Thiên đã không nhận ra hắn.
Bước vội lên vài bước, Lạp Hi Đức lao tới trước mặt Sở Thiên, nhìn chằm chặp vào tiểu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640773/chuong-400.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.