Đau, sự đau đớn nhức nhối vào phế phổi thiếu chút nữa Sở Thiên lại ngất đi lần nữa.
Dần dần khôi phục lại thần trí, Sở Thiên vừa định giơ tay xoa vầng trán như đang muốn đứt lìa, nhưng vừa giơ tay lên, đã nghe thấy "rắc" một tiếng, thì ra hắn đã bị sai khớp.
Trái ngược với cơn đau ở đầu, chuyện sai khớp nhỏ nhoi ấy chỉ có thể khiến Sở Thiên tỉnh táo hơn.
Có lẽ là sau trận va đụng khiến xương cốt rời rạc, nội tạng có lẽ cũng bị thương, phần đầu đau đớn dữ dội, nhưng vẫn có thể suy nghĩ, chắc chắn là dây thần kinh xương sống lưng đã bị thương nặng, nhưng không gây ra quá nhiều lo ngại.
Sở Thiên nhanh chóng xác định thương thế của mình, là một bác sỹ, hắn rất rõ hiện tại bản thân nên làm gì.
Sau trận va chạm kịch liệt, cơ thể chắc chắc không thể nào di động, chỉ có thể tịnh dưỡng đợi chờ cứu viện.
Thậm chí Sở Thiên còn không dám mở mắt, chỉ im lặng nằm ở đó, không biết mình đang ở nơi nào, cũng không biết đã trôi qua bao lâu, điều duy nhất có thể cảm giác thấy, chính là hồng quang nhức nhối xuyên qua mí mắt.
Tuy cơ thể không thể cử động, nhưng Sở Thiên vẫn có thể suy nghĩ, A Mạt Kỳ đâu? Nếu như hắn ở đây chắc chắn sẽ tới cứu mình, nhưng hiện tại đã trôi qua lâu như vậy, xem ra hắn cũng đã gặp phải nguy hiểm, ài!
Lòng thầm thở dài, Sở Thiên biết hiện tại chỉ có thể dựa vào chính bản thân mình.
Cơ thể không nhúc nhích,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640758/chuong-385.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.