A Mạt Kỳ liền nộ khí xung thiên, cánh ưng liền mở rộng bay lên một khoảng, tư thế muốn lao xuống vồ lấy, "Con mẹ ngươi tìm cái chết, lão tử..."
"Đứng nói gì vội!" Sở Thiên giữ A Mạt Kỳ lại rồi bay lên phía trước, nói với Mã Lý Ngang: "Miện hạ, hắn cũng là người của ta ở A Cổ Lạp Sơn, hãy giữ thể diện cho Long Thần miện hạ..."
"Long Thần cũng đã chết rồi, người chết thì cũng không còn thể diện nữa!" Mã Lý Ngang không kiên nhẫn liền khua tay "Cút ngay, nếu không ngay cả tinh hạch của ngươi ta cũng thu."
Thực ra, Mã Lý Ngang không lấy tinh hạch của Sở Thiên đã là rất nể mặt Long Thần rồi.
Sở Thiên nheo mắt, hai tay để sau lưng ra hiệu liên hồi.
Mã Lý Ngang biết Sở Thiên giở trò mờ ám, nhưng tự phụ thực lực bản thân nên không ngăn cản.
Lô Địch Tam Thế cũng thấy tình hình không ổn, nhưng những kí hiệu tuy nhìn không hiểu đó Sắt Lâm Na bên cạnh hắn lại hiểu, "Đại ca, Phất Lạp Địch Nặc bảo chúng ta mau chóng cho quân rời khỏi đây, chàng sẽ giữ chân tên đó."
"Vậy muội phu phải làm thế nào?" Lô Địch Tam Thế vội hỏi.
"Mau đi thôi, nếu chúng ta ở đây, chỉ gây thêm phiền toái! Trái lại còn liên lụy đến Phất Lạp Địch Nặc!" Sắt Lâm Na tuy lo cho Sở Thiên nhưng không chần chừ ra lệnh rút quân rồi cũng bỏ chạy theo. Nàng biết, lúc này mà ở lại chỉ làm hại Sở Thiên.
Khi thấy Sắt Lâm Na dẫn quân rời đi, chỉ về hướng đông, Sở Thiên thấy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640745/chuong-372.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.