Gió hiu hiu thổi, trong thời khắc u tối nhất trước lúc bình minh, A Mạt Kỳ và La Tân đang đưa một lão đầu tử bước vào khu rừng cây nhỏ.
"Không phải muốn ta đi nấu ăn sao? Sao lại đem lão nhân gia ta đến nơi này!" Lão đầu vừa đi vừa oán trách. Đợi đến khi nhìn thấy Sở Thiên đang ngồi dưới gốc cây, mới hỏi: "Ngươi chính là Phất Lạp Địch Nặc, uhm, bộ dạng không tồi!"
Bộ dạng lão đầu lảm nhảm, khiến Sở Thiên cười thầm không ngớt, Sở Thiên hiện với thực lực chỉ cách việc thành thần một bước, có thể cảm giác ra, lão đầu tử này trong thần tộc chắc chắn là kẻ kém nhất, thần lực sơ cấp tầng thứ ba của hắn, ngay cả Sở đại thiếu gia cũng không cảm thấy có gì uy hiếp, có điều hắn nhìn thấy bộ dạng của Sở Thiên lại không hề kinh ngạc, có lẽ là cũng không biết đến Thần Hoàng Tư Đặc Ân.
"Không sai, ta chính là Phất Lạp Địch Nặc, lão tiên sinh nên xưng hô thế nào?" Lão đầu không uy hiếp, vậy thì Sở Thiên cũng nên khách khí với hắn một chút.
"Bản… Ách… Ta tên Sử Đế Phân!"
Sử Đế Phân dáng người thấp bé, chỉ cao hơn người lùn đôi chút, người mập mạp với chòm râu dài, xem chừng như là một lão nhân vô hại, "Nghe nói con trai ngài sắp chào đời, ở đâu? Đưa ta đi đi, bảo đảm hai mẹ con sẽ được ăn vừa miệng, ăn vui vẻ."
Nhắc tới ăn, trong mắt của Sử Đế Phân hiện ra những tia sáng kỳ dị.
"Tạm không nói đến nấu bếp vội!" Sở Thiên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640721/chuong-348.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.