"Chủng tộc nào?" Sở Thiên bật dậy khỏi giường mềm, "Nhân Thần hay là Thú Thần? Thần vị cấp bao nhiêu?"
"Hạ Vị Nhân Thần! Trận doanh không rõ!" A Mạt Kỳ nói dứt khoát: "Địa điểm gần phủ công tước của ngài trước đây!"
Sở Thiên đã định tiếp tục nằm xuống, địa điểm của vị thần đó A Mạt Kỳ cũng có thể xác nhận được, cho thấy rằng Nhân Thần này không đáng phải sợ hãi! Thế nhưng hắn lại ở gần phủ công tước thì đáng phải suy ngẫm rồi.
Trước khi đến Thái Thạch Bảo cướp dâu, để tỏ ý mình có nhiều tiền Sở Thiên đã đưa cả gia tộc đến phủ công tước, kể từ đó, những tòa nhà lớn kéo dài qua mấy con phố đều bị hoàng thất Khải Tát thu hồi, sau này Sở Thiên chiếm đảo Bố Lôi Trạch, cũng không quay về phủ công tước nữa.
Tuy bên trong chẳng còn gì nữa, nhưng nó dù sao cũng là nơi trú ngụ của gia tộc Phất Lạp Địch Nặc trước kia, có những thứ vẫn để lại vết tích.
Thế mà hiện giờ, có một nhân thần lại xuất hiện ở đó!
Suy nghĩ một chút, Sở Thiên cởi bỏ long bào, mặc lên pháp bào tế tự, lệnh cho những cự long biến lại hình người. Sau khi thu xe rồng, Sở Thiên và A Mạt Kỳ cùng tiến vào thàng Bàng Bối.
Sở dĩ mặc lại bộ pháp bào tế tự là bởi vì Sở Thiên mới qua vài ngày công phu, chiếu thư A Cổ Lạp Sơn công bố cho đại lục vẫn chưa đến nơi. Vì vậy hiện giờ không ai biết, Sở Thiên đại thiếu gia đã là hoàng đế.
Tạm không lo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640719/chuong-346.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.