Biển Cấm. Trên ngai vàng cô độc, mỹ nhân ngư khẽ khàng mở đôi mắt có thể nhiếp hồn đoạt phách.
"Bệ hạ!" Sa Lỗ nửa quỳ dưới ngai vàng, "Ở giữa đại lục, đại sa mạc Tư Khoa Đặc có xuất hiện Thần Lực tầng thứ ba!"
Im lặng hồi lâu, mỹ nhân ngư từ tốn nói ra ba chữ: "Ta biết rồi!"
Sa Lỗ không động đậy, hắn biết vua của hắn không thể nào chỉ nói có ba chữ!
Hai người cứ im lặng như vậy.
Sa Lỗ đợi mãi không thấy gì bèn ngẩng đầu nói: "Bệ hạ, thần cần chỉ dẫn của người!"
Mỹ nhân ngư hỏi: "Khách vẫn tốt chứ?"
"Mạng của Đức Khố Lạp giữ được nhưng thực lực mất hoàn toàn. Lạp Hy Đức vẫn không nói gì. Mấy người khác thì không có gì khác thường!" Sa Lỗ hơi cúi đầu để giấu nụ cười, "Chỉ có A Tư Nặc… hắn hắn… vẫn chưa ngủ dậy!"
"Vẫn còn đang ngủ? Hì hì!" Mỹ nhân ngư bỗng cười, cảnh đẹp dưới đáy biển bỗng trở nên đen tối u ám, "Gọi hắn dậy, ngươi cùng tu luyện với hắn!"
"Bệ hạ, thần thử qua rồi!" Sa Lỗ cười khổ, "A Tư Nặc, hắn lại ngủ ngay trong khi đang đánh nhau với thần!"
"Đáng tiếc!" Bào Uy Nhĩ lắc đầu, "Ma thú có khả năng trở thành Chủ Thần nhất, sau một vạn năm lại trở thành đồ vô dụng!"
"Thuấn thì sao?" Mỹ nhân ngư lại hỏi.
"Hắn vẫn muốn phá vỡ phong ấn của bệ hạ!"
"Ta có thể yên tâm để đi rồi!" Bào Uy Nhĩ rời khỏi chỗ ngồi, đồng thời cây Hải Vương Tam Xoa Kích xuất hiện trong tay nàng.
"Bệ hạ muốn đích thân đi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640683/chuong-310.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.