"Giao hết tiền ra đây, không ta giết!"
Trong một khe núi hoang vu hẻo lánh của Tinh Linh Quốc, một con khỉ cao hơn hai mét đang đứng đối diện với Sở đại thiếu gia mà hét, "Vùng Nam Hải này rất giữ quy tắc, chỉ cần giao tiền ta sẽ tha cho các ngươi!"
"Ông chủ, đây có lẽ là Vượn Thông Tí cấp tám, sở trường mà Thủy hệ ma pháp!" Anh Cách Lạp Mỗ giải thích cho Sở Thiên.
"Không tồi! Ta chính là Vượn Thông Tí cấp tám, hơn nữa ma pháp và võ nghệ song toàn!" giương cao cây gậy trong tay, hầu tử ngửa mặt lên trời nói: "Năm nay ta mười tám tuổi!"
"Tiểu tử, ngươi mười tám tuổi chẳng liên quan gì đến lão tử!" A Mạt Kỳ nhìn hầu tử qua kẽ mắt.
"Lão đại!" Tiểu Hùng Miêu kéo kéo Sở Thiên từ đằng sau, "Huynh đệ ta…"
"Ngươi không được động thủ, giao cho A Mạt Kỳ được rồi!" Sở Thiên nhét Tiểu Hùng Miêu vào trong xe.
Rầm rầm!
Hầu tử tức giận, đập cây gậy xuống đất hét, "Ngươi không hiểu ý nghĩa của việc mười tám tuổi sao hả?"
A Mạt Kỳ nhắm mắt lại, đợi mệnh lệnh của Sở Thiên. Tuy không được dùng Thần Lực nhưng chỉ dựa vào ma pháp thôi đã rất ít kẻ trên đại lục này có thể là đối thủ của A Mạt Kỳ rồi, căn bản là không cần lo lắng đến một ma thú cấp tám!
"Lão đại, ta…"
Tiểu Hùng Miêu lại chui ra.
"Quay lại uống rượu đi, ở đây không cần đến ngươi!" Sở Thiên lại ấn Tiểu Hùng Miêu vào trong xe.
"Mười tám tuổi! Thanh xuân!" hầu tử ngẩng lên trời hét
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640673/chuong-300.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.