Các nhân viên thần chức của Giáo Đình Quang Minh không tuyên bố việc của Giáo Hoàng là để tránh những xung đột có thể xảy ra giữa các Chủ Thần.
Sau khi bảo A Mạt Kỳ đi trợ giúp cho đại trưởng lão Ám Điện, Sở Thiên quay ra cười cười với Thần Công Tượng, "Hoài Đặc, con của ta, bổn Thần Hoàng đã thấy uy lực Đồ Thần Lôi của con, rất mạnh!"
Tuy trong lòng có nghi ngờ nhưng Hoài Đặc không có gan chống lại Sở Thiên, hoặc có thể nói là không dám chống lại Anh Cách Lạp Mỗ bên cạnh Sở Thiên, "Cảm tạ sự khen ngợi của người, Thần Hoàng bệ hạ của con!"
Ánh mắt Sở Thiên rời sang Tây Cương, "Học sinh của ngươi cũng không tồi, chỉ trong có mười năm đã hoàn toàn kế thừa được kỹ thuật của người!"
"Hà hà!" Hoài Đặc cười đắc ý, "Đúng vậy, dưới sự chỉ dẫn của con, trừ một số kỹ thuật cần Thần Lực ra, mọi cái khác Tây Cương đều đã học được!"
Anh Cách Lạp Mỗ mím môi cười, câu nói vừa rồi của Hoài Đặc vô tình đã cho Sở Thiên biết rằng Thần Công Tượng đã thành vô dụng rồi, vì hắn đã có người thay thế...
Sở Thiên nheo mắt cười: "Tây Cương, nghe nói ngươi và Tề Bách Lâm là bạn cũ?"
Sự chấn động của Thần Hoàng, hối hận vì đã hại nhầm Thần Công Tượng, những điều này khiến Tây Cương đang chìm đắm trong những cảm xúc phức tạp. Sở Thiên hỏi một lúc lâu hắn mới sực tỉnh, cung kính nói: "Bệ hạ, xin hãy tha thứ cho sự vô lễ của con lúc trước. Con và Tề Bách Lâm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640671/chuong-298.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.