"Năm sáu nghìn vạn?" Sở Thiên và A Mạt Kỳ cùng sững người, chỉ có Ba Bác Tát là vẫn bình tĩnh.
"Ông chủ, con số này không hề nhiều!" Ba Bác Tát nói: "Mọi thứ trong nhân gian đều có tuổi thọ, dù là Cự Long tộc cũng chết vì già. Nhưng các vong linh dưới địa ngục, nếu không có gì ngoài ý muốn thì có thể tồn tại vĩnh viễn. Tích lũy mấy vạn năm, hai vị Thần Thú địa ngục có mấy nghìn vạn quân cũng không hề nhiều."
Sở Thiên gục gặc, "Cũng may quan hệ của lão tử với Địch Á lạc cũng không đến nỗi nào!"
"Sao ông chủ lại quen Địch Á Lạc đại nhân vậy?" Tra Nhĩ Tư hỏi.
"Ta từng cứu hắn một lần!" Sở Thiên trả lời.
"Hả?" Tra Nhĩ Tư sững người, "Ông chủ từng đến địa ngục?"
"Chưa. Lần đó là Địch Á Lạc tự chạy lên nhân gian." Sở Thiên nhìn Tra Nhĩ Tư, "Ngươi vẫn không biết ta là ai?"
"Hì hì, không biết!" Tra Nhĩ Tư lắc đầu, "Ta là ma thú sinh ra dưới địa ngục không phải vong linh từ nhân gian. Đây là lần đầu ta lên trên này."
"Phất Lạp Địch Nặc, ngươi nghe tên này bao giờ chưa?" Sở Thiên cười.
"Ồ, ngài là Thánh Tế Tự trên nhân gian!" Tra Nhĩ Tư bừng tỉnh, "Đương nhiên nghe rồi, đại danh của ngài đã truyền khắp địa ngục, nghe mấy bằng hữu dưới địa ngục nói, có không ít vong linh muốn trở lại nhân gian…"
Bỗng, Tra Nhĩ Tư trở nên bối rối, không nói gì nữa.
"Chúng muốn trở lại nhân gian giết ta phải không?" Sở Thiên cười.
Tra Nhĩ Tư cười trừ, xem như mặc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640646/chuong-273.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.