Sa Khắc vẫn đang ngốc nghếch nghĩ ngợi tại sao mà Của Quý của hắn không biến to ra.
Còn A Mạt Kỳ thì giận dữ, "đưa đến tẩm cung thẩm vấn", ý tứ của câu này đã quá rõ ràng! Nhưng không có mệnh lệnh của Sở Thiên nên hắn vẫn ngoan ngoãn đứng yên,
Về Sở đại thiếu gia, một luồng khí lạnh toát đang vây lấy xương sống hắn, "thưởng cho Nương Tử Quân", câu này thật khiến người ta phải rùng mình sợ hãi…
Đúng lúc này thì Tra Nhĩ Tư bước ra, cúi người nói: "Vương hậu điện hạ, bọn ta không phải có ý muốn lừa điện hạ. Lúc nãy ta nói rồi, người này đã bị bọn ta khống chế, hiện giờ chỉ là một tên ngốc nên mới dám chọc giận bệ hạ!"
Sự khác biệt giữa kỳ vọng và hiện thực quá lớn nên vừa rồi vương hậu mới giận quá mất khôn.
Lúc này, vương hậu mới nhớ ra lời của Tra Nhĩ Tư, "Ý ngươi là sau khi tỉnh lại thì hắn không phải thế này?"
"Đương nhiên!" Tra Nhĩ Tư ngẩng nhanh đầu lên "Người này trước đây là một tuyệt thế anh hùng thống lĩnh trăm vạn binh lính tung hoành trên đại lục. Năm đó Hồng Thổ Hạp Cốc không phải màu đỏ, vương hậu điện hạ có biết điều đó không? Nó biến thành màu đỏ chính là do người này giết chết rất nhiều cao thủ, máu tươi đã nhuộm đỏ cả đất đen…"
Tra Nhĩ Tư nói một tấc lên trời, dù sao thì Thiên Hải Quốc cách rất xa đại lục, chẳng có ai có thể đi kiểm chứng.
Sở Thiên thì càng ngày càng thấy kinh ngạc về Tra Nhĩ Tư.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640642/chuong-269.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.