"Gâu gâu!" Tiểu Bạch liếc nhìn Sở Thiên: Ngươi xấu xa quá!
"Ông chủ định lấy gì làm lễ vật cho Thân Vệ của Vương Hậu. Ba Bác Tát vẫn chưa hiểu.
"Gâu!" Tiểu Bạch chỉ Tạp Tắc Nhĩ ở bên ngoài, rồi bắt chước Sở Thiên nheo mắt cười. Thậm chí còn khoanh hai chân trước ngực ra vẻ Thần Côn.
"Hà hà…" Ba Bác Tát đã hiểu ra, cười: "Ông chủ nói đi, cụ thể là động thủ ra sao?"
Lấy ra một đống thẻ thủy tinh tạp từ nhẫn không gian, Sở Thiên đưa cho Tra Nhĩ Tư, "Ngươi đi…"
"Ông chủ yên tâm, ta hiểu rồi!" Tra Nhĩ Tư cười gian xảo, quay người định đi.
"Ngươi hiểu?" Sở Thiên ngạc nhiên nhìn Tra Nhĩ Tư.
Tra Nhĩ Tư bây giờ vì đã mất đi một số sức mạnh nên da dẻ trắng trẻo, khí sắc quyến rũ như con gái, giống như một chức nghiệp đặc biệt ở trái đất. À không, hắn chính là thế.
"Đúng thế, ta hiểu!" Tra Nhĩ Tư cười, "Ta biết tên Tạp Tắc Nhĩ kia khiến ông chủ rất không vui, hắc hắc, vừa rồi ông chủ nói có lễ vật rồi… "
Ngừng một lát, Tra Nhĩ Tư liếc Sa Khắc, tặc lưỡi, "Tạp Tắc Nhĩ không tồi, có lẽ có thể làm hài lòng Thân Vệ của Vương Hậu. Ý của ông chủ chắc chắn là muốn ta mua chuộc thị vệ dịch quán cho ông chủ có cơ hội xử lý Tạp Tắc Nhĩ mà thần không biết, quỷ không hay!"
"Ừm, ngươi hiểu thì tốt, đi đi!" Sở Thiên gục gặc.
Sau khi Tra Nhĩ Tư đi, Tiểu Bạch, Ba Bác Tát, A Mạt Kỳ cùng gật đầu một cái, đồng thanh: "Nhân tài!"
……
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640640/chuong-267.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.