"Cháu có thể ăn Thần Lực?" Ba Thập kinh ngạc nhìn Anh Cách Lạp Mỗ.
"Vâng." Anh Cách Lạp Mỗ nói, "Thần Lực ở trên bầu trời Bố Lôi Trạch bị cháu ăn mất một nửa đấy. Ông chủ, giờ ta đi thử xem sao."
"Không được, ngươi không được đi!" Sở Thiên và A Mạt Kỳ cùng phản đối.
"Tại sao?" Anh Cách Lạp Mỗ hỏi, "Bây giờ chỉ còn cách đó thôi!"
"Ta không thể để ngươi mạo hiểm!" Sở Thiên nói: "Bây giờ Lĩnh Vực ngoài đó là Lời nguyền của Tử Thần mượn tay Long Hoàng phát ra. Nó không giống như Thần Lực ở Bố Lôi Trạch! Sợ là nó còn có những thứ khác nữa!"
"Đúng thế." A Mạt Kỳ gật đầu, "Vừa rồi ta đã kiểm tra kỹ, Lĩnh Vực tầng thứ ba đó không phải Thần Lực của Long Hoàng, hơn nữa cũng rất kỳ lạ!"
Nghĩ ngợi một hồi, ánh mắt của Anh Cách Lạp Mỗ chuyển sang bức tượng Long Thần, "Ông chủ, lần trước sau khi ta ăn Thần Lực ở Bố Lôi Trạch thì có thể xuyên qua Lĩnh Vực của A Mạt Kỳ. Giờ ở đây cũng có Thần Lực, hơn nữa cũng rất mạnh, không chừng ta ăn nó thì có thể…"
"Ngươi dám làm thế với tiên tổ sao?" Ba Thập lập tực quát, "Ngay tượng của tổ tông ngươi cũng muốn ăn, ngươi còn xứng làm con cháu Long Thần không?"
Anh Cách Lạp Mỗ nhìn Sở Thiên rồi vội vàng nhận lỗi.
Lão ngoan cố! Sở Thiên thầm mắng, nhưng cũng không thể ép Anh Cách Lạp Mỗ ăn tượng của tổ tông được.
Long Mộ đột nhiên rung chuyển.
"Ta đi xem sao!" A Mạt Kỳ vội vàng đi ra.
Lúc sau
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640632/chuong-259.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.