Thân hình của Hỗn Huyết Long cực kỳ to lớn nên lượng cơm hắn ăn cũng nhiều hơn rất nhiều so với người thường. Có điều, đây chỉ là đối với con người như Sở Thiên, còn đối với Bố Lôi Trạch rộng vạn dặm thì dạ dày của hắn vẫn là quá nhỏ.
Ngồi trên đầu NMD, Sở Thiên bắt đầu tưởng tượng nếu người có thể nuốt được Thần Lực là Ni Mễ Tư hoặc Sa Khắc thì có phải tốt không?!
Đã mười ngày rồi, Hỗn Huyết Long dù có dốc hết sức ăn cũng chỉ tạo ra được một con đường rộng nối giữa hòn đảo Sắt Lâm Na ở và đảo trung tâm.
Cõng Mặc Phi Đặc, Sở Thiên nhìn ra bờ biển, "Mặc Phi Đặc, La Tân bất tỉnh ở chỗ nào?" Sở Thiên nhíu mày hỏi.
La Tân, đó chính là người mà Sở Thiên đang muốn tìm! "Sắp đến rồi." Mặc Phi Đặc chỉ về phía mép vực ở đằng xa: "Ở kia kìa! NMD, mau ăn đi!"
NMD cắn môi, nhăn nhó mở miệng ra! Trên một cái cây khô ở mép vực, La Tân đang bị treo trên đó, người mềm oặt, không biết còn sống hay đã chết. Cái kính trên sống mũi gần như nát vụn.
"Mau cứu hắn đi!"
Để La Tân nằm trên đầu của Hỗn Huyết Long, Sở Thiên kiểm tra vết thương cho La Tân. Cơ thể La Tân không có gì đáng ngại, nhưng có điều rất lạ. Làn da của La Tân vốn rất đẹp, trắng hồng mềm mại, rất ra dáng thư sinh. Nhưng giờ thì người hắn toàn một màu đen, như gặp phải một vụ nổ bom vậy. Gỡ áo của La Tân ra, Sở Thiên phát hiện sợi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640625/chuong-252.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.