Bầu trời đen kịt, Sở Thiên vận chuyển thần lực cho Chu Lệ Á một lần nữa.
Sau khi trấn an Chu Lệ Á ngủ, Sở Thiên ánh mắt híp lại, vừa mới vận chuyển thần lực, sức mạnh An Đông Ni truyền cho Sở Thiên chỉ còn lại một nửa, nhưng Sinh Mệnh Thụ thì vẫn chưa có đầu mối gì.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời Hồng Nguyệt, Sở Thiên chậm rãi đi ra khỏi trang viên, đồng thời bảo bọn người hầu: "Nói cho sư nương, vương quốc có mấy vị tướng quân, muốn mời ta đi kiểm tra sức khỏe ma sủng của bọn họ."
Bọn người hầu không dám hỏi nhiều, mà lúc này Mai Lâm còn ở trong vương cung chuẩn bị cho ma pháp đại hội, cho nên không ai có thể ngăn cản Sở Thiên được."
Sở Thiên ẩn thân, sau đó đi tới Vương Cung.
"Mẹ kiếp, ai có thể nói cho lão tử, Sinh Mệnh Thụ là cái thứ gì?"
Trước cửa cung, Sở Thiên có chút do dự. Kỹ thuật trộm đồ hắn thì hắn biết, thực lực cũng có, bất quá Sở đại thiếu gia không biết nên trộm cái gì!
Nếu gọi là Sinh Mệnh Thụ, vậy thì nhất định là một thân cây, hơn nữa nó là thần tích của nữ thần Sinh Mệnh, ở đây nhất định có hơi thở của thần lực.
Nghĩ tới đây, Sở Thiên nhắm hai mắt lại, bắt đầu dùng thân thể cảm nhận ma pháp ba động.
Không có cái gì!
Cả Vương Cung bị Sở Thiên tuần tra một lượt, kết quả hắn phát hiện trong hoàng cung không có bất kỳ cái gì có hơi thở thần lực.
Â,f!
Không trung đột nhiên truyền tới một tiếng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640616/chuong-243.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.