Chu Lệ Á ngất xỉu, Sở Thiên thì sống chết không rõ, chỉ còn lại Đạt Ma Nhĩ đang sững sờ nhìn.
Rầm!
Của khoang thuyền vừa bị phá, thống lĩnh không quân của gia tộc Phất Lạp Địch Nặc chạy vọt vào: "Điện hạ, phu nhân!"
Không dám đụng vào thân thể Chu Lệ Á, Tác Long vỗ vỗ Sở Thiên, không có phản ứng gì. Tác Long vội vã quát lên: "Cho khí cầu trở về địa điểm xuất phát, báo cho đế đô, bảo bọn họ chuẩn bị Tế Tự!"
"Chờ một chút!" Đạt Mã Nhĩ kéo Tác Long lại: "Bây giờ khí cầu đã rời đế đô rất xa, nếu trở về sợ rằng không còn kịp cứu người nữa!"
"Vậy làm sao bây giờ?" Tác Long vội la lên: "Bây giờ Tế Tự tốt nhất đế quốc đều ở đế đô, không trở về đế đô còn có thể đi nơi nào?"
Đạt Mã Nhĩ cũng rất gấp gáp, bất quá hắn khó có thể thông suốt ngay được: "Bây giờ chúng ta nhanh đến đế quốc phía Tây."
"Biên giới phía Tây? Lạc Nhật sơn mạch?"
Tác Long ánh mắt sáng ngời, vội vả vào miệng mình một cái, cười nói: "Thật đáng chết, ta sao lại quên mất, An Đông Ni điện hạ đang ẩn cư ở Lạc Nhật sơn mạch!"
Vừa nói, Tác Long dùng cánh tay phải còn sót lại bước ra khỏi truyền tin Thạch, quát to: "Khí cầu pháp sư nghe lệnh, trước hửng đông sáng, phải tới được Lạc Nhật sơn mạch!"
"Ta cũng đi hỗ trợ!" Đạt Ma Nhĩ kéo pháp bào rộng thùng thình, vén tay áo chạy ra ngoài: "Phong chi dực!"
Có một vị pháp thần, cùng ba vị Ma Đạo Sư điều khiển,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640613/chuong-240.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.