Sở Thiên và Lỗ Tây Nạp đuổi theo về phía bắc. Tốc độ của Sở Thiên vốn vượt qua Lỗ Tây Nạp nhưng do Lỗ Tây Nạp phải lần tìm dấu hiệu để lại của Khải Văn nên tốc độ của hai người chậm đi rất nhiều.
Đến trưa ngày hôm sau, cuối cùng Sở Thiên cũng gặp được lão quản gia của Khải Văn tại vùng giáp ranh phía bắc.
"Điện hạ, thiếu gia." Lão quản gia đem theo vài con Cự Lang đợi trên đường, "Tốc độ của lão gia nhanh quá bọn ta đuổi không kịp. Hơn nữa phía trước là ra khỏi núi rồi, lão gia sợ thuật ẩn thân của bọn ta bị lộ ở trên bình nguyên nên bảo đây đợi mọi người."
"Tra ra ai là kẻ cướp thi thể chưa?" Sở Thiên hỏi.
"Nhìn từ đằng sau lưng thì là con người, nhưng cũng có thể là ma thú cấp chín biến thành hình người." lão quản gia nói, "Vừa rồi người đó chạy trốn vào sơn cốc đã để Boeing rớt lại sau, giờ chỉ còn lão gia đang đuổi theo. Mọi người cũng mau đuổi theo xem sao."
"Được, ta và thúc thúc đi ngay đây!" Lỗ Tây Nạp từ biệt lão quản gia rồi tiếp tục chạy về phía bắc.
"Lỗ Tây Nạp, không cần vội vàng." Sở Thiên cảm thấy Lỗ Tây Nạp tinh thần đang bất an liền an ủi: "Trừ la thú cấp mười ra, không có ai có thể phát hiện được thuật ẩn thân của phụ thân ngươi đâu. Ông ấy cũng sẽ không xảy ra chuyện gì đâu!"
Sự an ủi đó hình như đã có tác dụng, không cần đến nửa ngày, họ đã tìm được Khải Văn ở một vùng đất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640599/chuong-226.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.