Kỳ Đa trân trân nhìn Sở Thiên hồi lâu, không nói gì.
Sở Thiên đặt viên đá trước mặt Kỳ Đa, "Kỳ Đa thúc thúc, cháu đã có loại đá này vậy thì thúc cũng không có ích gì nữa, cháu sẽ không giết thúc đâu!"
Ngừng một lúc, Sở Thiên giải thích: "Thúc nên hiểu, cháu và Lô Địch Tam Thế không đội trời chung, mà thúc cũng muốn giết Lô Địch Tam Thế, chúng ta có cùng một kẻ thù, tuy hai ta không thể liên thủ nhưng cháu cũng không giết thúc. Vì như thế thì chỉ khiến Lô Địch Tam Thế càng vui. Khà khà, chỉ cần thúc cho cháu biết bí mật của viên đá, cháu sẽ thả thúc về tranh hoàng vị với Lô Địch Tam Thế!"
Nghĩ ngợi một lúc, Kỳ Đa gục gặc: "Đây chính là lựa chọn tốt nhất của chúng ta!"
"Ha ha, vậy thì cháu xin đa tạ thúc thúc!" Sở Thiên đích thân khâu lại vết thương cho Kỳ Đa, rồi tháo xích cười cầu hòa: "Xin thúc thúc thông cảm, vì lý do thực lực của thúc nên cháu vẫn phải phong ấn sức mạnh của thúc!"
Kỳ Đa gật đầu nói: "Ta hiểu!"
"A Mạt Kỳ, đi gọi Sắt Lâm Na đến đây!" Sở Thiên quay ra nói.
"Đừng, đừng gọi Sắt Lâm Na!" Kỳ Đa hốt hoảng.
Sở Thiên ngẩn người, "Tại sao? Sắt Lâm Na là cháu gái thúc mà?"
"Ài!" Kỳ Đa thở dài, hơi cúi đầu nói: "Chuyện của ta là sự ô nhục của hoàng thất Khải Tát, ta không muốn một người thứ ba biết." nói rồi, Kỳ Đa nhìn A Mạt Kỳ và Tiểu Bạch. Đưa Tiểu Bạch cho A Mạt Kỳ, Sở Thiên nói: "Các ngươi ra ngoài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640594/chuong-221.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.