"Điện hạ, ngài đồng ý nuôi dưỡng con cháu ta sao?" giọng của con chuột khổng lồ trở nên vô cùng xúc động, "Chỉ cần con cháu ta không bị chết đói thì điều kiện gì ta cũng đồng ý!"
Điều kiện gì cũng đồng ý? A Mạt Kỳ nhún vai, rồi nháy mắt với Sở Thiên, Ý là: ông chủ, con chuột này là loại siêu đại ngốc, ngài không lừa chết nó thì quá lỗ vốn rồi.
Sở Thiên hiểu ý, nháy lại với A Mạt Kỳ không cho hắn nói, rồi cười "Ca ngợi nữ thần Sinh mệnh! Ngươi biết đấy, ta là Hữu thừa tướng của Khải tát, hơn nữa sau này đây sẽ là lãnh địa của ta. Nếu con cháu ngươi cứ gây rắc rối thế này thì ta cũng rất khó xử, cũng sẽ rất tức giận."
"Điều này ta hiểu, điện hạ, ngài có điều kiện gì nói đi!" con chuột nôn nóng đợi Sở Thiên lừa vào tròng.
"Khà khà..." Sở Thiên dẫm lên nền đất mềm, rồi nói: "Ta nghĩ không có quý tộc nào cho phép trên lãnh địa của họ lại tồn tai một thế lực không nghe lời, ngươi nói xem có đúng không?"
"Ý điện hạ là ta phải trung hiếu với Khải Tát?" con chuột hỏi, Sở Thiên cảm giác đất dưới chân rung chuyển, "Điện hạ, ta tuy to thật nhưng cũng chỉ là chuột, không có ma pháp, đấu khí làm sao mà đánh trận được?! Đế quốc cần ta sao?"
"Không, không! Có hai chuyện ngươi đã nhầm! Thứ nhất, ngươi có thể đánh trận, chỉ là ngươi không biết làm thế nào thôi. Thứ hai, ta không bảo ngươi trung hiếu với Khải Tát mà là với gia tộc Phất Lạp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640588/chuong-215.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.