Chuột chạy rồi? Hơn nữa lại là chạy thoát từ tay Ba Bác Tát!
Pháp sư Vong Linh mà không giữ nổi một con chuột nhỏ bé, đây là chuyện cười buồn cười nhất mà Sở Thiên được nghe trong năm.
Sở Thiên kéo cái tay bị thương của Ba Bác Tát ra xem rồi hỏi: "Ngươi làm thế nào mà để nó chạy mất? Thực lực con chuột đấy lớn lắm sao?"
"Đó chỉ là một con chuột bình thường." Ba Bác Tát lắc đầu cười khổ, "Chỉ tại nó quá bình thường nên ta không mặc đồ bảo hộ mà hạ độc nó. Ngay lúc đang chuẩn bị thuốc độc thì nó cắn một cái rồi chạy mất!"
"Sao không bắt nó lại?" Sở Thiên vừa xử lý vết thương cho Ba Bác Tát vừa hỏi: "Dựa vào thực lực của ngươi, đừng nói chuột, đến Cự Long còn bắt được nữa là!"
"Ông chủ, cứ đi theo ta xem cái này đã!"
Nói rồi Ba Bác Tát dẫn Sở Thiên đến chỗ mình ở.
Chỉ vào cái cửa hang to bằng cái bát ở dưới đất, Ba Bác Tát nói: "Con chuột đấy chạy thoát từ đây, lúc đó nó trong nháy mắt dùng chân đào cái hang này rồi biến mất!"
Dùng ma pháp phá vỡ cửa hang, Ba Bác Tát nói tiếp: "Vừa rồi ta đã dùng pháp lực kiểm tra, cửa hang này nối liền với một địa đạo vô cùng phức tạp. Hơn nữa dưới chân chúng ta hiện nay có đến hàng vạn con chuột!"
Ca ngợi Nữ thần Sinh mệnh! Sở Thiên nổi hết da gà. Ai cũng vậy thôi, cứ nghĩ đến cảnh tượng dưới chân là hàng vạn con chuột cũng không thấy dễ chịu gì.
"Ngươi có thể
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640586/chuong-213.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.