Vạn dặm sao thưa, vầng trăng đỏ nhô cao, trăng đêm nay đỏ sậm khác thường, tựa hồ như đang thương xót cho vết thương lòng đã khóc dài vạn năm.
Lạp Hi Đức đi rồi, Sở Thiên trong lều trướng ngẩng mặt nhìn trời, trong lòng vừa mừng vừa lo.
Mừng là từ nay về sau, mình sẽ có một chỗ dựa vững chắc tung hoành đại lục, vô địch trong hai giới. Lo vì câu nói của Lạp Hi Đức bỏ lại trước lúc đi.
Đại thảo nguyên rất nguy hiểm! Lạp Hi Đức sau khi nói với Sở Thiên câu này liền vội vàng bỏ đi. Thêm vào đó là lời dự đoán tai nạn của tiên tri La Ân, Sở Thiên hiện tại rất không yên tâm, trong lòng đang tính toán nên nhanh chóng rời khỏi chỗ này.
Ba Bác Tát vẫn đang bị hôn mê, chiêu vừa rồi của Lạp Hi Đức tuy không giết hắn, nhưng trong thời gian ngắn cũng không thể tỉnh lại. Trong chốc lát Sở Thiên tạm thời thiếu đi một trợ thủ đắc lực.
Lấy đá truyền tin từ bên hông ra, Sở Thiên gọi cho Sắt Lâm Na.
"Phất Lạp Địch Nặc, chàng vẫn khỏe chứ?" Giọng nói dịu dàng của Sắt Lâm Na vang lên trong đá truyền tin.
"Ta rất khỏe, điều ước không xâm phạm lẫn nhau đã được ký kết rồi." Sở Thiên cười nói, "Hơn nữa, ta còn mượn bốn con Hoàng Kim Bỉ Mông của thú tộc đi!"
"Là bốn con cự thú bị Xích Diễm đánh trọng thương sao?" Sắt Lâm Na vui mừng nói, "Tốt quá rồi, trong nhà đang thiếu ma thú cao cấp. Hiện tại địa bàn của gia tộc ngày càng lớn rồi, mình Kim Cương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640570/chuong-197.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.