Ba ngày rồi, trong ba ngày này, Sở Thiên không hề bước ra doanh địa một bước, mặc dù ở doanh địa đã bày đầy thiên la địa võng, thế nhưng, sát thủ lại chưa thấy xuất hiện.
Buổi tối ngày thứ ba, Sở Thiên chưa đợi được sát thủ tới, nhưng lại có một người khách kỳ lạ đến, chính là thương nhân súng ống đạn dược đã từng bán ma thú cho công tước Bố Luân Đạt. Sau khi giao dịch cùng hắn chuyện lấy dược phẩm đổi lấy ma thú hoàn tất, Sở Thiên cũng đã trải qua ba ngày.
Sáng sớm ngày thứ tư, Ba Bác Tát chủ động đến tìm Sở Thiên, "Ông chủ, xin lỗi, độc của ta có lẽ đã bị người ta phá giải rồi."
"Ha ha, phá giải thì phá giải đi, kêu Bội Kỳ và An Na cẩn thận cảnh giới là được rồi." Sở Thiên không hề quan tâm chuyện đó mà an ủi thuộc hạ, "Cũng có thể là tên sát thủ đó không dám đến, bệnh độc phát tác nên chết rồi."
"Chỉ mong như vậy." Ba Bác Tát cũng không tin vào phán đoán của mình.
Nhưng nghĩ cũng không thể tin tên sát thủ đó lại đợi chết, vừa rồi nói vậy chỉ là an ủi Ba Bác Tát mà thôi. Bởi vì Ảnh đã nói, một sát thủ, sự sinh tồn phải đứng đầu tiên, chỉ có tiếp tục sống mới có thể tiêu diệt mục tiêu! Cho nên, sát thủ trên đại lục tuyệt đối không bao giờ chờ đợi cái chết đến với mình.
"Ba Bác Tát, ngươi có biết gì về Hắc Ám Thần Điện của Giáo Đình không? Theo truyền thống của Giáo Đình, ngươi cũng sẽ được kiêm nhận
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640547/chuong-174.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.