Hoàng cung của vốn là cao vút trong mây, hơn nữa vì địa vị Ngũ Tư, kiến trúc cả tòa thành càng cao. Cho nên Sở Thiên đứng ở chỗ cao trên tòa thành, gần như có thể đưa toàn bộ tình hình xung quanh vào tầm mắt.
Trên bầu trời, dưới sự lãnh đạo của Hắc Phượng Hoàng và A Mạt Kỳ, một mảnh phi hành ma thú đen nghịt che mây che mặt trời. Trên mặt đất. Xung quanh bốn phía phân bố hơn vạn ma thú, từ bốn phương tám hướng bất chấp tấn công tường thành cao lớn.
Ca ngợi nữ thần Sinh Mệnh! An Đức Sâm từ nơi nào có được nhiều ma thú như vậy? Sở Thiên nheo mắt lại tự hỏi.
Sở Thiên cũng đã gặp qua không ít ma thú, nhưng chưa bao giờ thấy mấy con giống như An Đức Sâm đưa tới, trên người thanh khí lượn lờ, tử khí thâm trầm, nhưng lại bất chấp tính mạng liều chết tác chiến.
"An Địch tiên sinh, ngài mau tới đây!"
Một tiếng gọi lo lắng, đưa Sở Thiên tỉnh lại từ trong suy tư, giương mắt nhìn lên, một Kiếm Xỉ hổ (hổ răng kiếm) cấp chín được mang vào.
"Chỉ có một mình hắn bị thương sao?" Sở Thiên kinh ngạc hỏi, hắn vẫn còn cảm thấy kỳ lạ, bây giờ tiếng hò hét phía ngoài tòa thành đã kinh thiên động địa, thời gian lâu như vậy mới có người bị thương được đưa tới.
Người đem người bị thương đến cũng là một con hổ, sau khi hắn đặt Kiếm Xỉ hổ bị thương trước mặt Sở Thiên, cười: "Bây giờ ma thú bị thương nhiều lắm, bệ hạ sợ một mình ngài bận rộn không kịp,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/di-gioi-thu-y/1640528/chuong-155.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.